Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018
Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018
Ánh mặt trời chói chang thiêu nóng khắp hang cùng ngõ hẻm trong thành Lâm An. Nhưng cũng không vì thế mà làm giảm đi sự sung túc náo nhiệt vốn có của thành đô phồn thịnh này. Từng dòng người đi lại nườm nượp trên những con phố lớn. Nhiều là kẻ phu khuân vác, kẻ bán hàng rong, hay những kẻ ăn mày khố rách áo ôm đang chìa những chiếc bát sành sứt mẻ xin tiền người đi đường. Cái thứ nắng nóng gay gắt làm ai cũng cảm thấy mỏi mệt, oi bức. Bỗng nhiên mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía một thiếu nữ. Thiếu nữ ước chừng khoảng mười bảy mười tám tuổi, nước da hơi ngăm, mặc một bộ áo lụa sặc sỡ như con phượng hoàng, xẻ cao đến háng. Quanh lưng quấn 3 dải lụa mỗi dải một màu cam, xanh, vàng. Mái tóc đen mượt xoã dài trên vai. Tay cầm chiếc quạt Bạch Ngọc phe phẩy. Không biết là để xua đi cái nóng gay gắt hay cốt muốn che giấu bộ ngực căng tròn nảy nở của mình ẩn hiện qua làn áo lụa mỏng manh, nơi mà mọi cặp mắt như đang đổ dồn về đó.
Sơn Tây mây mù vân vũ "Lạc hà sơn trang" , từng là nơi một vị đại hiệp danh trấn thiên hạ ở, đại hiệp này họ Hoa tên thiên hồng, võ lâm nhân sĩ thời tống triều… hoa thiên hồng tên thật của đại hiệp ,ngoại hiệu mà mọi người xưng tụng ông tên là "Thiên tử kiếm". Hai mươi năm trước, trên giang hồ tà ma trỗi dậy, ngày u ám không mặt trời, hoa thiên hồng độc vãn xông vào hang ổ tà ma, dương cao chánh nghĩa, trải qua vô số lần xuất sanh nhập tử, dục huyết khổ chiến, rốt cục đánh tan yêu khí, đem lại bình yên cho võ lâm , từ đó khai sáng cục diện mới. Hoa thiên hồng võ công cái thế, danh dự như rồng, tựa như mặt trời giữa trưa, trong chốn võ lâm chánh phái nhân sĩ, chính là thái sơn bắc đẩu, kể cả phàm phu tục tử không ai không biết hoa thiên hồng cả.
Tiểu Bảo trong long thật sự vui vẻ, nhìn thấy vẻ mặt đầy ác ý của tiểu quận chúa cũng dần dần thấy cảm giác yên tâm. Đúng lúc hắn đang vừa nhìn vừa cười thì có thái giám từ trong cung đến gọi, báo Khang thân vương có lời mời. Không tiện chối từ lời mời, Tiểu Bảo cũng sợ tiểu quận chúa đang bị hắn bắt nhốt trong phòng chạy thoát ra ngoài sân hoàng cung, thì hắn có tám cái đầu cũng bị chém hết. Tiểu bảo liền trói chặt quận chúa đặt ở trên giường, 2 tay bó ra sau lưng, 2 chân bó thẳng chặt lại với nhau, hắn còn cuốn thêm vài vòng quanh người quận chúa, nổi lên bộ ngực sữa, thấy chưa yên tâm, hắn nhét thêm miếng vải vào miệng quận chúa rồi mới rời đi theo thái giám.

Trong phòng tắm hơi bay mù mịt, vài cánh hoa hồng đỏ trôi lập lờ trên nước, mùi thơm lan tỏa bốn phía:
- A...ô...
Hai chiếc đùi lớn trắng như tuyết banh ra rất rộng, chia ra gác ở hai bên bể nước, hai ngón tay đút bên trong cái lồn mũm mĩm, nằm trên chiếc khăn tắm, trung niên mỹ phụ chìm vô trong sự đê mê của tự thẩm du, không khỏi phát ra từng trận từng trận tiếng rên rỉ mê người.
- Hôm nay mình sao thế này?
- A...ô...
Hai chiếc đùi lớn trắng như tuyết banh ra rất rộng, chia ra gác ở hai bên bể nước, hai ngón tay đút bên trong cái lồn mũm mĩm, nằm trên chiếc khăn tắm, trung niên mỹ phụ chìm vô trong sự đê mê của tự thẩm du, không khỏi phát ra từng trận từng trận tiếng rên rỉ mê người.
- Hôm nay mình sao thế này?

Quách Tĩnh sai thám quân tỏa ra bốn hướng điều tra nghe ngóng, hồi báo: “Hiện tại quân Mông cổ không nhiều, lại còn có dấu hiện lui về sau” . Trấn Quân Lữ Văn Đức nghe thấy vô cùng vui mừng, ra lệnh thu quân, cũng bảo Quách Tĩnh lui về nghỉ ngơi . Hoàng Dung thấy Lữ Văn Đức sợ danh tiếng của Quách Tĩnh lấn át danh tiếng của hắn nhưng cũng mừng vì có dịp nghỉ ngơi, nên cũng không nói ra.



